kim chủ cưng ra đây
'Chắc hẳn đây là chú chó có tên dài nhất thế giới rồi: Soo No Name Ma No Mi San', một dân mạng hài hước trêu. Biệu đội thú cưng siêu phàm đến từ nhà DC Comis sẽ là dự án hoạt hình màu sắc và vui nhộn giúp khán giả sẽ được tái ngộ 4 siêu anh hùng Liên minh công lý
Ngày 01/03/2017 11:12 AM (GMT+7) NSND Hồng Vân Chương trình truyền hình. NSƯT Kim Xuân bày tỏ nỗi lo lắng vì thương con cũng như sự khủng hoảng tâm lý thường thấy của những bà mẹ khi con trai lập gia đình và có cuộc sống riêng. Tuy nhiên, nhạc sĩ Đức Huy chia sẻ, anh lại không
Complete. "So với nghiện hôn thì thiếu tướng Kim nghiện Jeon Jungkook hơn" "Vậy thì em cũng phải có trách nhiệm, cho phép thiếu tướng Kim được cưng chiều em suốt đời" ••• "Ngoan, không sao nữa Anh về với em rồi, sẽ không bỏ lại em một mình nữa" "Mừng anh trở về
Sự kiện: Mạng xã hội Facebook. Chia sẻ. Trang: 1/13. Mới đây, trên mạng xã hội chia sẻ đoạn clip chú chó liên tục làm nũng, ôm chân, quẩn quanh bên cô dâu trong ngày lấy chồng. Mặc dù xuất hiện đã lâu nhưng gần đây câu chuyện được cư dân mạng "đào lại" và gây sốt.
1 Institute for Atmospheric and Climate Science, ETH Zurich, Universitaetstrasse 16, CH-8092 Zurich, Switzerland. 2 Climate Analytics, 10969 Berlin, Germany. 3 Columbia University Center for Climate Systems Research, New York, NY 10025, United States of America. 4 International Institute for Applied Systems Analysis (IIASA), Laxenburg, Austria. 5 Institute of Physical Geography, Goethe
Wo Kann Ich Nette Männer Kennenlernen. Chấm điểm /10 Đọc tại yenholy Tác giả Sơ Hòa Biên tập Kẹo Cứng, Yến Phi Ly Thể loại Đam mỹ, hiện đại, đồng thoại giới giải trí, bao dưỡng không theo truyền thống, đôi bên thầm mến, Tiểu túng hóa si hán công x Thành thục thận trọng minh tinh thụ, 1×1, HE~ Tình trạng bản gốc Hoàn Tình trạng bản edit Hoàn 03/4/2018 – 03/6/2018 Diễn viên bé nhỏ Minh Tiêu cùng với người đại diện tràn ngập tình thương như cha luôn một lòng giữ vững tự tôn. Suốt 5 năm trời anh mãi là kẻ vô danh trong giới giải trí, cả ngày làm diễn viên quần chúng, nhận những công việc vụn vặt, thanh xuân sắp vụt qua mà vẫn chưa thấy được chút ánh rạng đông le lói cơ hội nào. Vào sinh nhật lần thứ 23 của mình, Minh Tiêu lặng lẽ khẩn cầu một điều ước Tôi muốn nổi tiếng! Thần tiên trên trời không muốn nói chuyện với anh, thế là quăng cho anh một kim chủ. Từ đây, diễn viên nhỏ bé có người đại diện hàng đầu, có quảng cáo hàng hiệu, có phòng nghỉ xa hoa mà chỉ nghệ sĩ hạng A mới được cấp, còn được sắm vai một trong hai nam chính của bộ phim chuyển thể từ tiểu thuyết ăn khách nhất bấy giờ! Nhưng mà Minh Tiêu sắp nổi tiếng rồi lại hết sức khổ não —— rốt cuộc ai mới là kim chủ của anh vậy? Người đại diện? Ảnh đế? Ông chủ? Đạo diễn? Hay nhà sản xuất phim? Rốt cuộc là ai? Kim chủ, cưng ra đây! Tôi bảo đảm không đánh chết… Sai rồi, làm lại! Tôi bảo đảm! Tôi bảo đảm! … Sẽ yêu cậu mà. _______________________________________________ REVIEW chủ nhà Truyện khá hay, có thăng có trầm, có vào nhưng ếu có ra đm, kết nhanh quá tui chưa kịp phanh xe = Cả câu truyện xoay quanh giai đoạn chuẩn bị nổi tiếng của thụ và mấy trò mèo giả dối lừa thụ về của công ~ Không có quá nhiều ngọt nị nhưng cũng khá ấm áp, không ngược nhưng lại có tình tiết u tối, có người chết v Nói chung nếu không ngại chuyện kết truyện cụt lủn thì đọc cũng đc ~ _______________________________________________ REVIEW của người đọc Truyện hay. Diễn biến tình cảm logic. Nhưng vẫn cứ thấy kết chưng hửng. Truyện ko đeef cập đến sự trừng phạt mà tụi súc sinh ở trường đó phải gánh lấy. Cũng ko kể đến quá trình quay phim của Minh Tiêu nên dù mang mác “Minh tinh, giải trí văn” thì vẫn thấy ko đúng lắm. Và mình mong có chi tiết những đứa trẻ năm xưa thấy MT trên TV và gặp lại để nc và báo đáp nữa. Kết cụt quá! Cảm ơn chủ nhà và nàng Kẹo Cứng đã edit bộ này, mượt qtqd luôn. Đọc xong cứ thấy tiếc tiếc, thay thủy văn a, ít nhất là hôn 1 cái cũng ko có luôn TT, bạn Tiêu còn chưa đồng í nữa TT Ơ kìa kết mở ;__; Không biết có phiên ngoại không nhở Cám ơn bạn đã edit một bộ truyện hay như vậy nhé chuẩn, đọc lại xong đọng lại nhiều nhất là Tô Duệ. Tác giả tạo ra 1 nhân vật quá tốt mà lại có kết cục quá bi thảm làm lu mờ hết các nội dung và nhân vật khác trong truyện. Cảm thấy Tô Duệ mới thực sự là anh hùng ở Quốc học viện, từ việc chịu đánh thay những đứa trẻ khác cho đến cái chết làm sụp đổ hoàn toàn Quốc học viện. Đây không phải câu chuyện xuất sắc nhất, hoàn chỉnh nhất nhưng nó đã khai thác rất tốt một góc nào đó trong tâm tư con người, khai thác luôn cả góc khuất của số phận và chứng thực cho cái câu “những gì mắt thấy chưa chắc đã là thật”. Spoil Tóm tắt sơ lược thì đây là một câu chuyện về cậu minh tinh nho nhỏ 23 tuổi Minh Tiêu. Minh Tiêu đã vào nghề được hơn 5 năm, cần thực lực anh có thực lực, cần nhân phẩm anh có nhân phẩm, cần nhan sắc anh có thừa nhan sắc, cần nhân duyên anh cũng có cả nhân duyên… nhưng thời của anh chưa đến, Minh Tiêu vẫn không nổi được. Dưng bỗng một ngày, sau khi nghe được lời cầu nguyện “Tôi muốn nổi tiếng” của anh, tiểu thần tiên ở trên trời quyết định, đây, cho con hẳn một kim chủ xịn thiệt xịn luôn! Cơ mà, vị kim chủ kỳ quái này lại quyết tâm không lộ diện, chỉ muốn âm thầm làm người tốt không cần lưu danh, người này sẽ là ai đây? Là người đại diện tốt bụng vẫn luôn đối xử không tệ với anh bấy lâu? Là người đại diện kim bài Niệm Hàm vừa mới được điều tới? Là vị ảnh đế bất phàm Kiều Ngộ? Là ngôi sao hạng A đầy quyền lực Diêu Diệp? Hay là vị chủ tịch tối cao Quý tiên sinh nổi tiếng trăng hoa đây? Đọc tiếp
Đam Mỹ Nguồn Biên tập Kẹo Cứng, Yến Phi Ly 2,200 Hoàn Thành 015743 03/12/2020 Truyện Kim Chủ, Cưng Ra Đây! của tác giả Sơ Hòa kể về nhân vật Minh Tiêu chỉ là một diễn viên nhỏ không danh tiếng cho lắm và cùng với người đại diện tràn ngập tình thương như cha luôn một lòng giữ vững tự tôn. Suốt 5 năm trời anh mãi là kẻ vô danh trong giới giải trí, cả ngày làm diễn viên quần chúng, nhận những công việc vụn vặt, thanh xuân sắp vụt qua mà vẫn chưa thấy được chút ánh rạng đông le lói cơ hội vì vậy mà vào sinh nhật lần thứ 23 của mình, Minh Tiêu lặng lẽ khẩn cầu một điều ước Tôi muốn nổi tiếng!Thần tiên trên trời không muốn nói chuyện với anh, thế là quăng cho anh một kim đây, diễn viên nhỏ bé có người đại diện hàng đầu, có quảng cáo hàng hiệu, có phòng nghỉ xa hoa mà chỉ nghệ sĩ hạng A mới được cấp, còn được sắm vai một trong hai nam chính của bộ phim chuyển thể từ tiểu thuyết ăn khách nhất bấy giờ!Nhưng mà Minh Tiêu sắp nổi tiếng rồi lại hết sức khổ não —— rốt cuộc ai mới là kim chủ của anh vậy?Người đại diện? Ảnh đế? Ông chủ? Đạo diễn? Hay nhà sản xuất phim?Rốt cuộc là ai?Kim chủ, cưng ra đây! Tôi bảo đảm không đánh chết…Sai rồi, làm lại!Tôi bảo đảm!Tôi bảo đảm!…Sẽ yêu cậu cạnh đó, bạn có thể tìm đọc Ánh Trăng Trong Lòng Hắn hoặc Chim Hoàng Yến Bị Quản Hư của cùng tác giả.
Kiều Ngộ vừa dứt lời thì thang máy đã đến tầng 22, Minh Tiêu thong thả đi ra trước, phía sau truyền đến tiếng cười nói của Kiều ảnh đế “Một lát nữa anh xuống tìm cưng chơi ha.”“Một lát nữa” chính xác là bao lâu thì Minh Tiêu không rõ. Lúc này anh vô cùng rối bời, một phần là do thắc mắc ảnh đế sao lại rảnh rỗi dữ vậy, phần lớn là kinh ngạc vì sao đối phương tỏ vẻ hứng thú với mình như thế. Anh suy nghĩ rất nhiều, trong lòng có một vạn điều muốn nói, thế nhưng chung quanh lại không có ai để mà thổ lộ tâm tình giờ đi tìm anh Trương tâm sự thì không thích hợp lắm, Trình Hạo còn đang ở bên ngoài đóng phim, nói chuyện qua điện thoại sẽ không được rõ ràng. Còn Thái Bao, anh tự nhận tạm thời vẫn chưa thân thiết tới mức độ 22 rất thanh tĩnh, một khu vực lớn thuộc về đoàn đội của Diêu Diệp. Trong khoảng thời gian này Diêu Diệp đang tham gia một dự án phim mới ở bên ngoài, nhân viên công tác lưu lại không nhiều, ai ai cũng trật tự nhịp nhàng lo công việc của mình, chẳng có kẻ nào châu đầu ghé tai bàn tán xôn xao linh tinh như đám nghệ sĩ dưới kia với địa bàn rộng lớn của sao hạng A đứng đầu Tinh Hoàn thì khu vực mà Minh Tiêu được phân đến không lớn lắm, tạm thời chỉ có một gian phòng nghỉ ngơi. Thế nhưng đối với ngày hôm qua vẫn là nghệ sĩ ở tầng chót như Minh Tiêu mà nói thì căn phòng kia đã quá sức tưởng tượng Hàm ghé qua một chuyến, không bàn giao công việc gì mà chỉ hỏi nhà mới ở có quen không, ban đêm ngủ có ngon hay không, tâm trạng đã được điều tiết đến mức nào…v… Tiêu tổng cộng chỉ ngủ chưa tới một tiếng đồng hồ, thế nhưng anh vẫn vội vã xốc lên tinh thần đáp rằng hết thảy mọi chuyện đều tốt, cảm ơn thầy Niệm quan Hàm đánh giá anh từ trên xuống dưới một phen, liếc mắt một cái liền nhìn ra anh vẫn đang chìm trong mê man và lo lắng, thế nhưng y cũng không vạch trần, trước khi rời đi chỉ dặn Thái Bao dẫn Minh Tiêu đi xem xét xung quanh, trò chuyện với staff trong đội của Diêu Diệp cũng được, còn giao nhiệm vụ xế chiều đi chọn vài bộ quần áo thích hợp, sau này sẽ có dịp cần dùng Tiêu cho rằng việc “chọn quần áo” nghĩa là lựa chọn vài bộ từ ban chuyên trách mảng trang phục của Tinh Hoàn. Trước kia khi còn là người của anh Trương, anh và Trình Hạo từng ghé chỗ ấy mượn vài bộ rồi. Tất cả chúng đều là hàng hiệu, giá cả không hề rẻ, nếu bảo chính anh tự bỏ tiền ra mua thì khẳng định chẳng bao giờ nỡ, mà dù có nỡ thì cũng mua không nổi. Chỉ khi có xã giao hoặc là các hoạt động cần thiết mới tới mượn mặc một lần. Chỉn chu, ngăn nắp vẻn vẹn vài tiếng đồng hồ rồi lại quay lại trung thành với style quần jean – áo thun hay quần áo thể thao đơn giản, lập tức biến trở về nghệ sĩ trong suốt không thu hút sự chú Bao ngớ người hỏi “Ban chuyên trách nào? Chúng ta sẽ đi trung tâm thương mại chứ.”Minh Tiêu ngẩn ra “Trung tâm mua sắm ư?”“Đúng vậy.” Thái Bao giơ giơ thẻ trong tay “Anh Niệm đã giao chi phí mua đồ rồi, nhiệm vụ hôm nay của chúng ta chính là mua cho hết số tiền trong thẻ này. Nếu lỡ mà chưa hết được thì mai lại đi mua tiếp.”Minh Tiêu “…”“Cậu bị dọa rồi sao? Ha ha ha.” Thái Bao bật cười “Đều là như thế cả ấy mà, đừng lo lắng, hãy tin tưởng ánh mắt của tôi đi. Tôi nói thật chứ hiện tại cậu nên tranh thủ đi dạo phố, lúc này chưa nhiều người nhận ra cậu thì còn có thể thư thái mà đi dạo, muốn thử cái gì thì thử cái đó, mệt mỏi còn có thể dừng lại mua nước, ăn kem. Qua một thời gian ngắn nữa khi Mắt Thấy bắt đầu tuyên truyền quảng cáo rầm rộ, trailer tung ra một cái thôi là các fan sẽ nhận ra cậu ngay. Khi ấy chẳng thể tự do như bây giờ nữa đâu.”Hầu kết của Minh Tiêu giật giật, tuy rằng anh chưa nghe tin tức mình sẽ được sắm vai nam chính từ chính miệng Niệm Hàm nhưng đã nghe anh Trương đảm bảo rất chắc chắn, hiện tại Thái Bao còn nói đến tự nhiên như thế, xem ra thật là tám chín phần mười Bao bấm ngón tay “Để tôi tính thử cho cậu ha, cậu sẽ bị những người sau đây quan tâm chú ý nè. Thứ nhất là fan của nguyên tác, fan girl fan mẹ của Hoa Phi Minh, fan não tàn và cả fan boy của Diêu Diệp, người hâm mộ riêng của cậu nữa…”“Chờ đã!” Minh Tiêu kinh ngạc “Diêu Diệp? Diêu Diệp nào cơ?”Thái Bao cười tủm tỉm “Ngoại trừ Diêu Diệp nhà mình ra thì còn có Diêu Diệp nào nữa à?”Minh Tiêu càng thêm kinh ngạc “Nhưng chuyện fan thì liên quan gì tới Diêu Diệp?”Lần này đến phiên Thái Bao trợn tròn mắt “Ủa, anh Niệm không nói cho cậu biết hả?”“Nói cái gì cơ?”Thái Bao vỗ ót một cái “Éc, chắc tôi lại lắm mồm rồi.”“Anh Niệm muốn nói gì với tôi?” Minh Tiêu gặng Bao suy nghĩ một chút, cảm thấy đây cũng không phải chuyện gì cần giấu kín thế nên vui vẻ tiết lộ ngay, “Mắt Thấy không có nữ chính mà chỉ có hai năm chính, một trong hai người đó là Hoa Phi Minh, chuyện này cậu biết chưa?”Minh Tiêu gật gật đầu.“Một vai chính khác là Liễu Tầm Ngạn.” Thái Bao quăng nốt quả bom còn lại “Sẽ do Diêu Diệp đóng đấy.”Minh Tiêu hé miệng, sửng sốt ba giây mới kinh ngạc thốt ra một chữ “Phắc!”Ngàn vạn lần không nghĩ tới, anh lại có thể đóng chung phim với ngôi sao đứng đầu công ty!Diêu Diệp xuất thân là thần tượng, có thể đóng phim có thể hát còn có thể nhảy, mới chừng 20 tuổi đã diễn qua không ít bộ phim thanh xuân vườn trường, thu về cho mình một lượng fan đông đảo. Sau này cậu bắt đầu chuyển mình, kịch bản phim được lựa chọn càng ngày càng chắt lọc, gần hai năm nay chủ yếu là nghiêng về mảng phim điện ảnh, năm ngoái còn có tờ báo giải trí dự đoán rằng trong tương lai có thể Diêu Diệp sẽ không nhận đóng thêm phim truyền hình nào lòng Minh Tiêu vốn đã bồn chồn chẳng yên, nghe được tin này lại càng loạn Chắc chắn chuyện diễn ra từ hôm qua đến giờ không phải là do anh đang nằm mơ đúng không?Mắt Thấy có thể oanh tạc các diễn đàn, một mặt bởi vì hình tượng nhân vật và tình người trong sách được miêu tả thấm đến tận xương, nội dung biến chuyển không ngừng, vô cùng đặc sắc. Một mặt khác thì lại là bởi vì sự tương tác thú vị có phần không rõ ràng pha lẫn tí ám muội giữa hai nam Phi Minh sau khi bị hãm hại thì mất đi tất cả tín nhiệm từ mọi người, đường sống bị cướp đoạt từng cái từng cái, cơ hồ bị dồn tới cùng cực mới khe khẽ bi thương nứt ra một tiếng rên rỉ —— Ai tới cứu giúp ta! Một tiếng này, vừa vặn bị Liễu Tầm Ngạn mới chấp hành xong nhiệm vụ, đang trên đường trở về căn cứ nghe thấy. Nhất thời kích động, Liễu Tầm Ngạn cứu kẻ kia, sau đó hai người sớm chiều ở chung, oán giận lẫn nhau, chăm sóc lẫn nhau. Từ đó, Hoa Phi Minh trở thành trợ thủ đắc lực của Liễu Tầm Ngạn, trải qua vô số vui buồn hợp tan của cuộc đời, nhìn thấu từng mảnh lòng u ám khó có thể khoan dung của mỗi người. Hoa Phi Minh thiện lương thuần túy, lòng dạ sắc son; mà Liễu Tầm Ngạn tuy vũ lực mạnh mẽ nhưng EQ thì lại thấp đến mức khiến người ta phải tức lộn ruột. Mãi sau này hắn mới nhận ra Hoa Phi Minh là người quan trọng duy nhất trong sinh mệnh dài dằng dặc của thể nói, một phần ba fan của nguyên tác đều là bị tình anh em, tình đồng đội, tình thân của hai nam chính thu trước khi Minh Tiêu đọc nguyên tác liền cảm thấy gian tình ngập tràn giữa Hoa Phi Minh và Liễu Tầm Ngạn, cũng biết sau khi bản phim truyền hình được thực hiện bên sản xuất nhất định sẽ nắm lấy điểm này để hút khách, diễn viên chắc chắn cũng phải phối hợp nhau để tạo đề tài. Chỉ là ngày hôm qua tới hôm nay suy nghĩ của anh luôn bị câu hỏi “Ai là kim chủ” lấp kín, chẳng rảnh để suy tư xem Liễu Tầm Ngạn sẽ do ai thủ vai ra cũng không hẳn là chưa từng nghĩ tới, ban đêm mơ mơ hồ hồ nhớ đến chỉ cảm thấy có lẽ sẽ là một tiểu thịt tươi đang “hot” nào đó hoặc là diễn viên bé nhỏ được kim chủ nhìn trúng như bản thân mình đối không nghĩ tới người đấy lại là Diêu tác của Mắt Thấy tuy rằng được xem là cú hit trong giới tiểu thuyết, thế nhưng nó vẫn chưa đủ trình độ để xứng với tên tuổi của Diêu Diệp. Đừng nói hiện tại, dù có là ba, bốn năm trước thì Diêu Diệp có lẽ cũng không thèm để mắt đến dạng kịch bản thế nghĩ của Minh Tiêu thoáng qua rất nhanh, lúc này anh rõ ràng nhận thức được, nếu như Thái Bao nói chính xác, nếu Diêu Diệp thật sự muốn diễn Liễu Tầm Ngạn, vậy thì nguyên nhân chắc chắn là vì muốn lăng xê cho phim như thế anh càng cảm thấy kỳ lạ. Ngôi sao lớn có địa vị cao như Diêu Diệp vì sao lại tự hạ mình phối hợp cho bộ phim này ăn hơi dựa tiếng? Giúp phim cũng chính là giúp người, mà người được lợi ở đây là ai? Trừ nam chính như anh ra thì còn ai vào đây nữa?Trán Minh Tiêu đổ đầy mồ hôi. Hiện tại tình huống này đã hoàn toàn vượt qua giá đỡ trong lòng anh trước đó. Kim chủ muốn nâng đỡ ai thì tất nhiên sẽ cung cấp tài nguyên cho người đó, giờ đây không chỉ cho tài nguyên mà còn nhờ sự giúp đỡ từ diễn viên nổi tiếng trong giới, chuyện này quả thật…Quá sức vô lý!Thái Bao vươn tay quơ quơ trước mắt Minh Tiêu “Làm gì mà ngẩn ra đó vậy? Diêu Diệp diễn Liễu Tầm Ngạn là chuyện tốt mà. Cậu chớ thấy anh đại ở trên đỉnh cao khó lòng với tới, kỳ thực anh ấy cư xử dễ gần lắm, tuyệt đối sẽ không tự cao tự đại chèn ép cậu đâu. Tôi làm việc với anh Niệm bao nhiêu năm rồi mới chỉ thấy anh Diêu Diệp đen mặt xù lông với mỗi Kiều Ngộ thôi, đối với những nghệ sĩ khác thì ảnh dễ chịu cực. Cậu gặp Kiều Ngộ rồi ha, rất ganh tị đúng không? Aii, tôi nói thật chứ ảnh đế đáng đời bị anh đại của tôi nhăn mặt lắm! Anh đại đáng yêu hơn ổng nhiều!”Cổ họng Minh Tiêu khô khốc, vội vã mở nắp chai nước để uống rồi mới thấp giọng hỏi “Chẳng phải Diêu Diệp không nhận đóng phim truyền hình nữa sao?”“Trước kia thì nói như vậy cơ mà….” Thái Bao cũng hạ giọng theo “Tôi nghe nói lần này là Quý tiên sinh mời ảnh hỗ trợ đó.”Đã đoán được đáp án rồi lại được người khác chứng thực sự thật, Minh Tiêu theo bản năng nắm chặt ngón tay, làm bộ bình tĩnh đật đầu “Thì ra là như vậy.”Người điều khiển tất cả ở sau lưng thực sự là Quý tiên sinh sao?Đi tới đường gần trung tâm thương mại, Minh Tiêu ngồi ở ghế sau khẽ nhíu mày trầm tư, lọc lại toàn bộ sự việc từng trải qua của bản thân từ khi tới Tinh Hoàn một lần, thực sự tìm không ra anh đã từng đụng độ Quý tiên sinh ở nghĩ thì tâm lý càng loạn, điều duy nhất có thể miễn cưỡng mà xem như dễ chịu chính là năm ấy vào lúc anh kí hợp đồng với công ty, Quý tiên sinh đã không còn tiếp tục phong lưu đào hoa Tiêu lắc đầu, hai tay vùi vào trong tóc vò vò lung tung. Nếu như phải tiếp tục suy nghĩ, thì chính là từ khi đấy trở đi Quý tiên sinh liền bắt đầu coi trọng anh, trước tiên bỏ mặc không quan tâm là vì muốn đặt anh ở tầng chót để rèn giũa mấy năm, về sau thời cơ chín muồi lại cho anh tài nguyên tốt Tiêu không phải là cậu ấm nhà giàu, thuở nhỏ đã được thấy rõ tình người ấm lạnh, từ trước đến giờ anh luôn tự mình biết mình, suy đoán này vừa lóe ra liền bị anh ép xuống. Quá miễn cưỡng cũng quá tự luyến, cho dù không nói ra thì cũng đủ khiến chính anh xấu hổ đến phát nơi mua sắm, Thái Bao quay đầu nhìn lại, giọng điệu vô cùng nghiêm túc “Cậu cứ như thế là không được đâu.”Minh Tiêu hoàn toàn đắm chìm trong tâm sự, phản ứng chậm mất một nhịp “Làm sao?”“Tóc tai của cậu mới rồi còn nhìn chỉn chu, sao mới ngồi sau một lúc mà đã loạn như ổ gà rồi hả?” Thái Bao vừa giúp anh sửa sang lại mái tóc vừa nói “Không biết còn tưởng rằng cậu bị…”Minh Tiêu “Hả?”“Không có gì không có gì, tôi nói linh tinh ấy mà.” Thái Bao bật cười, “Có điều mai mốt có tiếng có tăm rồi thì chúng ta lúc nào cũng phải chú ý. Tóc tai một sợi cũng không thể loạn. Cậu phải biết bất cứ lúc nào ống kính cũng theo sát mình, trạng thái hay ánh mắt chỉ cần một điểm không thích hợp thôi sẽ có ngay cả tá bài viết vô căn cứ về cậu đấy.”Minh Tiêu cảm nhận được sự quan tâm lo lắng của người đối diện, anh mỉm cười, khẽ đáp lại “Ừ, tôi hiểu rồi. Cám ơn cậu nhé!”Thái Bao tiếp tục bổ sung “Nhưng mà cậu cũng không cần quá lo lắng, thực lực và gia cảnh của Quý tiên sinh hơi bị trâu bò đó, không có tin nào mà ngài ấy không thể ép xuống được đâu.”Nói là nói vậy chứ tâm lý của Minh Tiêu vẫn khá hồi quần áo hệt như đi đánh trận, Minh Tiêu bị Thái Bao lôi kéo giằng co suốt mấy tiếng đồng hồ, không ngừng mặc vào rồi cởi ra, đến cuối cùng tay chân anh dường như không còn chút sức lực nào, eo thì mỏi lưng thì đau, so với việc đi đóng diễn viên quần chúng hay cosplay NPC cho các lễ hội còn đuối hơn. Thái Bao thì hoàn toàn ngược lại, trông vẫn cứ sáng láng hào hứng, còn huyên thuyên bảo trở về thì phải lập ngay bản kế hoạch rèn luyện thể hình cho Minh Tiêu.“Ừ, bình thường tôi cũng hay đi tập gym lắm.” Minh Tiêu nằm nhoài trên bàn của quán Starbucks, ly Frappucino trước mặt đã bị anh một hơi uống sạch ba phần tư.“Ồ? Cậu tập những gì?” Thái Bao móc di động ra ghi chú.“Chạy bộ này, bơi lội này, à, còn dùng máy hỗ trợ nữa.” Minh Tiêu rất chú ý duy trì vóc người, anh vẫn thường làm thẻ tập cả năm với Trình Hạo ở trung tâm gần nhà, dĩ nhiên là lựa chọn nơi tiện nghi nhất để hai người cùng dùng chung.“Thời gian thì sao, ăn uống trước và sau tập thế nào?”“À… thời gian thì không cố định, lúc nào rảnh thì đi. Ăn uống thì như bình thường thôi.”Thái Bao lắc đầu “Quả nhiên vẫn cần tôi lập kế hoạch đàng hoàng cho cậu mà. Tôi đoán cậu làm thẻ tại phòng gym nho nhỏ gần tiểu khu trước kia ở chứ gì? Bao nhiêu tiền một năm thế?”Minh Tiêu bị trợ lý nhỏ nhà mình thẳng thắn phê bình. Không đợi anh trả lời cậu ta đã tiếp tục thở dài phàn nàn “Cậu quá tùy tiện rồi, cậu phải ý thức là chỉ một thời gian ngắn nữa thôi cậu sẽ hot’ đó. Khi ấy người nổi tiếng như cậu sao có thể đi tập gym ở phòng thể hình nhỏ xíu vậy được?”Giọng của cậu ta hơi lớn tiếng khiến bên cạnh có không ít ánh mắt liếc qua. Vài cô gái trông thấy Minh Tiêu liền kinh ngạc ồ lên rồi thủ thỉ với nhau “Nhìn kìa, đẹp trai quá ha!”Minh Tiêu ngượng muốn chết, anh cũng không lo đến chuyện mình đang mệt mỏi nữa, vội vã kéo Thái Bao muốn đi, vẻ mặt đầy sự bất đắc dĩ nói “Người anh em à, cậu nhỏ giọng chút đi.”Tại sao anh lại có trợ lý chẳng biết câu nệ tiểu tiết như vậy thế?Thái Bao cũng ý thức được vừa nãy mình nói quá lớn, “Ồi dào, kích động quá ấy mà. Nói chung mấy chuyện như tập thể hình, tóc tai, ăn uống, sau này cậu cứ nghe tôi. Tôi chính là trợ lý được anh Niệm tin tưởng nhất đấy, hừ, số một đấy!”Hai người lại tiếp tục đi dạo đến tận khi trung tâm thương mại sắp sửa đóng cửa thì Thái Bao mới buông tha’ cho Minh Tiêu. Anh đi đến bãi đậu xe trước, ngồi phịch ở ghế sau không muốn động đậy, khóe mắt vô tình liếc ra ngoài cửa lại khiến anh giật mình ngồi phắt dậy, ở đó có một chiếc xe Maserati quen thuộc đang đậu ngay như Minh Tiêu không nhìn lầm thì kia hẳn là xe của Quý tiên Tiêu lập tức ngồi thẳng người, tim đập thình thịch như trống lâu sau Thái Bao đi toilet trở về, Minh Tiêu lập tức túm tay cậu ta hỏi “Cậu xem kia có phải xe của Quý tiên sinh không? Quý tiên sinh cũng ở đây sao?”Thái Bao nhìn thoáng qua, “Đúng rồi, là xe của Quý tiên sinh đấy. Lạ thật, tại sao Quý tiên sinh lại tới chỗ này? Ê ê, đừng nói là ngài ấy theo dõi chúng ta nhé?”“Làm sao có khả năng!” Minh Tiêu phủ nhận ngay. Cổ họng anh lúc này khô khốc như thể cả tháng rồi chưa được uống một ngụm nước lúc này, bỗng có một người đi về hướng cái xe kia, Minh Tiêu cảm thấy bóng lưng ấy rất quen mắt nhưng lại nhất thời không thể nhớ nổi đã từng gặp ở nơi nào.“A! Tôi biết rồi!” Thái Bao nói “Xe này bây giờ là trợ lý mới của Quý tiên sinh lái.”Khi bọn họ đang nói chuyện thì người kia cũng trùng hợp nghiêng nửa thân qua, Minh Tiêu mới phát hiện đối phương chính là anh chàng đẹp trai hôm qua giúp mình quét thẻ.“Cậu ấy là trợ lý của Quý tiên sinh sao?”“Hình như thế, tôi chỉ nghe nói thôi.” Thái Bao suy nghĩ một chút lại gật đầu như đã chắc chắn “Nhất định là vậy rồi, không thì sao có thể chạy xe của Quý tiên sinh được?”
Mà trên thực tế, Minh Tiêu vừa không bị anh chàng đẹp trai trong thang máy ban nãy hớp mất hồn, vừa không hề xớn xác tới nhầm tầng lầu gì vì anh vừa lia mắt lên nhìn thấy biển tên gắn trên cửa phòng trước mặt, hơn nữa tai anh vẫn đang ù ù không dứt vì tiếng động ầm ĩ của nơi này. Ở giải trí Tinh Hoàn, nơi ồn ào, náo nhiệt, đông người nhất chính là tầng 7; mà căn phòng sừng sững trước mặt anh đây cũng đích xác là phòng của anh Trương – người đại diện số một trong công ty từ-dưới-đếm-lên!Hầu kết Minh Tiêu hơi trượt lên trượt xuống, mí mắt khẽ giựt hai lần, cứ nghĩ tới vị nam thần anh vừa thấy trên màn ảnh lớn ngoài kia giờ lại đang ngồi ngay trong phòng làm việc nhỏ bé của người đại diện nhà mình, không hiểu sao anh cảm thấy chuyện này thật huyễn phòng làm việc truyền đến một loạt tiếng bước chân dồn dập, Minh Tiêu cố lấy lại bình tĩnh, ngay khi anh Trương vừa mở cửa ra thì nụ cười đủ tiêu chuẩn nghề nghiệp đã được huấn luyện suốt bấy lâu lập tức treo ngay lên khóe môi.“Hi, anh Trương.”“Hi cái rắm!” Anh Trương kéo tay anh lôi vô trong phòng, “Vừa nãy cậu trốn cái gì vậy? Đã tới muộn rồi mà còn có ý định trốn à? Cậu không biết chào hỏi mọi người một câu hả, bình thường anh dạy cậu như nào? Đã gặp tiền bối thì nhất định phải chủ động tiến tới chào hỏi nghe chưa!”Lỗ tai Minh Tiêu ù lên vì quả bắn liên thanh của anh Trương, đã vậy cánh cửa phía sau bị anh Trương đóng lại hơi quá tay, một tiếng rầm vang lên, có cảm giác như toàn bộ không gian trong phòng đều theo đó lung lay một ngước mắt sang nhìn người đại diện Niệm Hàm đang ngồi nghiêm chỉnh ngay cạnh đại thần chân dài, tư thế ngồi khá tùy tiện – Kiều Ngộ, trong lòng âm thầm nghĩ không lẽ mình xuyên tới thế giới khác thiệt rồi sao?’Thế nhưng dẫu sao Minh Tiêu tốt xấu gì cũng đã làm diễn viên quần chúng nhiều năm, cho dù tinh thần có đang mơ mơ hồ hồ như người trên mây cỡ nào thì sắc mặt bên ngoài vẫn cực kỳ trấn tĩnh, một chút dấu hiệu hoảng loạn cũng không để lộ. Anh khéo léo nở nụ cười lịch sự, cúi đầu lễ phép chào hai người trước mặt “Xin chào thầy Niệm, xin chào Kiều tiên sinh.”Niệm Hàm là người đại diện hàng đầu ở công ty, nghệ sĩ dưới tay tuy không nhiều, nhưng tất cả đều có vị trí rất cao trong giới giải trí. Minh Tiêu đó giờ chỉ nghe danh biết mặt chứ chưa từng tiếp xúc với người đại diện trong truyền thuyết này lần nào. Thế nhưng, tuy Niệm Hàm cực kỳ nghiêm khắc với nghệ sĩ của mình, nhưng lại kéo được về rất nhiều tài nguyên cao cấp mà ai nhìn cũng thèm thuồng ngưỡng mộ làm Minh Tiêu cực kỳ kính nể. Y mới hơn 30 tuổi, tướng mạo chỉ tầm tầm phổ thông nhưng khí chất lại vô cùng đặc biệt, hơn nữa có lẽ là tự mình bảo dưỡng khá tốt nên nhìn qua chẳng giống người thường xuyên ở bên ngoài làm công tác xã giao tí nào, mà trông càng giống một vị giáo sư văn học trẻ tuổi ít khi giao tiếp với người khác vật lão làng như vậy thì cứ xưng một tiếng “thầy” cũng chẳng sao, ít nhiều bảo đảm được việc sẽ không lo đắc tội đối phần Kiều Ngộ, Minh Tiêu đã ở công ty nhiều năm làm sao có thể không biết vị đại minh tinh này rất thích người khác gọi mình là “Kiều tiên sinh” nhưng có không ít nghệ sĩ nhỏ không giỏi đoán ý, vẫn hay gọi Kiều Ngộ là “Kiều ảnh đế”. Còn Trình Hạo thì thường lén lút nói xấu’ sau lưng anh ta với Minh Tiêu rằng, cách gọi “Kiều tiên sinh” này thiệt là học đòi văn vẻ, nếu mà cậu có cơ hội trò chuyện với anh ấy, nhất định phải hô to một tiếng “Kiều đậu ma đại” nhé.* Kiều đậu ma đại [qiáodòumádài] hài âm của Chotto Matte trong tiếng Nhật, nghĩa là Chờ một chút! Tên của Kiều Ngộ phát âm cũng na ná với từ này nên mới có sự liên tưởng Tiêu lúc đó bị chọc cho cười suýt không hold nổi, cả hai người đã đùa giỡn với nhau như vậy không ít lần, làm mới nãy khi nhìn thấy Kiều Ngộ đang thong dong ngồi đó, não anh như bị úng nước, suýt chút nữa đã thật sự thốt lên “Xin chào Kiều đậu ma đại”.May mà mỗi ngày Minh Tiêu đều kiên trì đứng trước gương luyện tập lời kịch, vậy nên chữ “Đậu” còn chưa kịp phun ra đã bị anh cưỡng ép chuyển đổi thành một xưng hô lễ phép Ngộ híp mắt lại, thần thái đại minh tinh đầy vẻ xa cách, không nồng nhiệt thân thiết quá nhưng cũng coi như thân thiện, khóe môi khẽ mỉm cười, gật đầu đáp lễ lại Tiêu cho rằng đối phương nhiều lắm khách sáo một câu “Chào em” là xong, dù sao phong cách công ty xây dựng cho Kiều Ngộ chính là dạng nam thần tao nhã, không màng đến danh lợi phàm tục, lời ít ý nhiều, tiếc chữ như tiếc vàng. Vậy mà vị nam thần trước mặt đây lại khẽ thay đổi tư thế ngồi, cả người chồm về phía trước, trên gương mặt anh tuấn hiện lên vẻ hiếu kỳ “Em là Minh Tiêu hả?”Dù là ai thì khi bị cặp mắt quyến rũ ẩn tình kia nhìn chằm chằm như vậy đều sẽ không kiềm chế nổi con tim phản chủ’ đang đập rộn rã. Minh Tiêu vốn không phải là fan của ảnh đế thế nhưng lúc này cũng bị ánh nhìn đấy làm cho sững sờ đứng ngẩn tại chỗ, đôi môi khẽ nhếch lại nói không ra lời, cả người như bị niệm chú cố định thân thể, nét ửng đỏ lan rộng từ má đến tận mang tai.“Em…” Lòng bàn tay anh đã ướt đẫm mồ hôi, Minh Tiêu quả thực rất muốn tự tát chính mình một cái. Có là nghệ sĩ hàng tép riu cỡ nào thì cũng vẫn mang danh là nghệ sĩ, sao có thể thiếu tiền đồ tới cỡ này được, xem xem, mình bây giờ có khác gì tên nhà quê ngu ngơ lần đầu ra thành phố không?Người trước mặt bật cười lớn, Minh Tiêu ngẩng đầu lên nhìn liền thấy nam thần tao nhã’ đang cười đến nghiêng ngả, một tay đập bộp bộp vào ghế sô pha, tay kia lôi lôi kéo kéo vị đại diện Niệm Hàm vẫn ngồi nghiêm túc như thiền sư nhập định, sau đó anh ta hớn hở nói rằng “Ha ha ha, nhóc con này nhìn buồn cười quá, bị ba ba đây phóng điện có một cái mà đã đỏ hết cả mặt rồi kìa.”Minh Tiêu “…”Vẻ mặt Niệm Hàm không hề thay đổi, anh chỉ khẽ nhích người ra xa, sau đó gạt phắt cái móng vuốt của tên thần-kinh đang lắc trái lắc phải bên cạnh mắt Minh Tiêu giựt giựt, ánh mắt cố bình tĩnh cuối cùng vẫn không giữ nổi sự trấn định nữa —— Kiều Ngộ vừa tự xưng là “ba ba” ư? Còn cười đến vô cùng hào hứng như thế nữa? Không phải chứ, nhanh như vậy mà ảnh đế đã chủ động phá vỡ hình tượng được công ty thiết lập trước mặt anh sao?Trời ơi, người chứng kiến là anh đây liệu có thể bị diệt khẩu không?Minh Tiêu quay đầu lại nhìn anh Trương thăm dò, người đại diện nhà cậu nãy giờ vẫn cứ đứng sừng sững ở cửa như pho tượng. Minh Tiêu nhíu mày lại, càng lúc càng cảm thấy kỳ Hàm không lên tiếng, y chỉ khẽ ho nhẹ hai tiếng xem như nhắc nhở. Nghe vậy Kiều Ngộ mới cố gắng thu lại trận cười ha hả, thế nhưng nhịn không được vẫn phát ra vài tiếng xì xì’ vì cố kiềm Tiêu “…”Bầu không khí nhất thời hơi lúng túng, anh Trương bèn tiến lên vài bước chủ động mở lời trước “Trên đường kẹt xe quá nên Minh Tiêu đến chậm, mong hai anh thông cảm.”Niệm Hàm mới vừa đáp lời “Không có chuyện gì” thì Kiều Ngộ lại đột nhiên chen miệng hỏi “Trên đường kẹt xe là một chuyện, thế nhưng vừa nãy ở dưới lầu chắc chắn em có đứng xem hình ảnh quảng cáo của anh đúng không? Nói nghe cái coi, bị anh làm choáng ngợp hết bao nhiêu phút mới đi được tiếp thế?”Minh Tiêu giật mình, cứ tưởng mới rồi chuyện mình dừng ở ngoài cửa công ty xem biển quảng cáo của Kiều ảnh đế bị người ta đứng trên này bắt gặp thật, đang nghiêm túc suy nghĩ xem nên trả lời thế nào thì nhìn thấy vẻ trêu chọc trên mặt Kiều Ngộ mới phát hiện, hóa ra anh lại bị đối phương đùa giỡn nữa Hàm nhíu mày, y liếc mắt nhìn Kiều Ngộ, lạnh nhạt nói “Nếu cậu không có chuyện gì thì đi về nghỉ ngơi trước đi.”“Sao em lại không có chuyện gì được?” Kiều Ngộ lắc đầu nguầy nguậy, xong quay qua đá lông nheo với Minh Tiêu một cái làm anh sợ hết hồn rồi mới tủm tỉm cười bảo “Em đây không phải là đang đến quan tâm người bạn nhỏ mới tới của chúng ta à?”Lỗ tai Minh Tiêu lại lùng bùng, anh không rõ ý của Kiều tiên sinh là gì —— Chúng ta? Mới tới? Người bạn nhỏ?Anh ta đang nói về ai vậy? Lẽ nào là anh ư?Bình thường anh Trương vốn là người rất hoạt bát nhiều lời, vậy mà ngày hôm nay anh lại kiệm lời hẳn, cả buổi trời chỉ nói được vài câu. Lúc này, thấy Minh Tiêu đang hoang mang khó hiểu, anh Trương mới giải thích với nghệ sĩ nhà mình “Minh Tiêu à, Quý tiên sinh đã sắp xếp người đại diện mới cho cậu. Kể từ hôm nay trở đi, anh sẽ không còn là quản lý của cậu nữa.”“Hả, thật ư? Vậy… vậy ai sẽ dẫn dắt em ạ?” Minh Tiêu kinh ngạc hỏi mắt của anh Trương rất phức tạp, có mất mát cũng có cả không nỡ, mà càng nhiều hơn chính là thật lòng chúc phúc, “Niệm Hàm sẽ dẫn dắt cậu.”Đầu óc Minh Tiêu vang lên một tiếng ầm’ mãnh liệt, nhìn anh Trương rồi nhìn Niệm Hàm và Kiều Ngộ, tim đập thình thịch như đánh trống, toàn bộ thân thể hệt như đang bị thiêu tiên sinh là boss lớn của Giải trí Tinh Hoàn, chưa bao giờ đối mặt hay trò chuyện với nhân vật mờ nhạt như Minh Tiêu cả, anh dám cá đến 99,9% khả năng là hắn còn chẳng hề biết dưới tay mình có một nghệ sĩ tên là “Minh Tiêu” này cơ Tiêu nuốt nước miếng một cái, cảm thấy bản thân có lẽ nghe nhầm lớn ở tận trên tầng cao nhất của công ty làm sao biết anh được, còn đột nhiên đổi người đại diện cho anh nữa? Mà chẳng phải là nhét bừa vào tay một người đại diện bình thường nào đó đâu, quản lý mới của anh sẽ là Niệm Hàm đấy!Nghệ sĩ dưới tay Niệm Hàm là ai? Kiều Ngộ, Diêu Diệp, Mạnh Túc, Duẫn Hân… Có ai mà không phải minh tinh hạng A nức danh thiên hạ đâu? Minh Tiêu làm sao có khả năng dùng chung, không đúng, là cùng hưởng cơ hội từ người đại diện hàng đầu này cơ chứ?Quả nhiên bị hoảng quá nên xuyên tới thế giới khác luôn rồi!Ngay lúc Minh Tiêu đang nỗ lực dùng lý luận không khoa học giải thích sự thật trước mắt, Niệm Hàm đã đứng dậy đạp cho Kiều Ngộ một cái khiến anh ta đau đến nỗi phải rên rỉ ra miệng, sau đó bước qua chỗ Minh Tiêu đang bản năng Minh Tiêu khẽ lui một bước, khi phát hiện Niệm Hàm còn thấp hơn mình mấy centimet mới kiềm chế tâm tình, lấy lại khí mạo của Minh Tiêu thiên về loại hình tuấn tú cường tráng. Thời đại bây giờ minh tinh phần đông sẽ đi theo con đường mỹ nam xinh đẹp, vậy nhưng phong cách cùng gương mặt mày của anh lại chẳng có chỗ nào để mà soi mói được, cũng là hình tượng trẻ trung tươi mới, nhưng có điều nét anh tuấn chiếm nhiều hơn là vẻ đẹp mềm mại, trung tính. Thêm nữa là Minh Tiêu quanh năm rèn luyện kỹ năng diễn xuất, thật sự nếu mà anh ra vẻ nghiêm túc, khóe môi hơi hạ xuống, ánh mắt lạnh lẽo phóng tới phối với dáng cằm hơi nhấc lên khe khẽ thì khí chất này tuyệt đối sẽ không thua kém bất kì lúc Minh Tiêu đang hoảng hốt suy nghĩ về tình huống trước mặt, bỗng dưng anh nghe thấy ai đó xuýt xoa một dĩ nhiên âm thanh ôi chao’ ấy ngoại trừ Kiều Ngộ ra thì anh chẳng nghĩ tới ai được Tiêu không có thời gian đánh giá Kiều Ngộ, trên mặt tuy rằng nhẹ như mây như gió, một bộ trấn định tự nhiên, nhưng trong nội tâm anh thì đang không ngừng khua chiêng gõ trống. Đầu óc tràn vào quá nhiều thông tin khiến cho anh tạm thời tiêu hóa không Hàm hắng giọng nói “Để cậu hợp tác với tôi là ý của Quý tiên sinh. Vừa nãy tôi đã trao đổi qua với anh Trương rồi, cũng đã nắm hầu hết tình hình của cậu hiện tại. Nếu như không có dị nghị gì thì lát nữa cậu lên tầng 22 với tôi, nơi đó có phòng nghỉ ngơi dành riêng cho cậu. Sau này đoàn đội của cậu được kiến thiết đầy đủ thì còn có thể có khu vực làm việc riêng nữa.”Minh Tiêu hít sâu một hơi, cảm thấy bản thân có lẽ bị mấy người trước mặt hợp sức đùa giỡn một tiếng đồng hồ trước thôi, anh còn vì mấy trăm đồng tiền công mà sắm vai NPC ở lễ hội cho game thủ. Hai tháng trước, anh Trương giao cơ hội đóng vai quần chúng trong phim của Hàn ảnh đế cho Trình Hạo, Trình Hạo còn vỗ lưng Minh Tiêu nói không có chuyện gì, tạm thời anh không có công việc thì em sẽ nuôi sao mới xoay qua xoay lại một cái, kẻ vô công rồi nghề như anh lại đột nhiên trở thành nghệ sĩ dưới trướng của Niệm Hàm, thậm chí còn có cả phòng nghỉ cao cấp, sau này còn có thể có đoàn đội của riêng mình nữa?Ngày cá tháng tư còn chưa tới mà, đây là trò đùa gì vậy?Thấy Minh Tiêu chậm chạp không phản ứng, anh Trương bèn quay sang nói với Niệm Hàm “Việc này đột ngột quá, không thì như vậy đi, để em nói chuyện với cậu ấy trước đã nhé?”Niệm Hàm gật đầu “Ừ, vậy tôi về trước, hai người cứ chậm rãi tán gẫu. Quý tiên sinh chỉ bảo tôi dẫn dắt Minh Tiêu, chưa nói lập tức sắp xếp công tác cho cậu ấy, cần thời gian chuẩn bị là điều đương nhiên.”Nói xong y quăng cho Kiều Ngộ một ánh mắt, giọng nói lộ ra mấy phần bất đắc dĩ “Còn ngồi đó làm gì nữa? Mau về đi.”Hai vị đại phật đi rồi thì Minh Tiêu mới tỉnh táo lại, kinh ngạc nhìn chằm chằm anh Trương “Anh ơi, anh của em ơi! Chuyện gì vừa xảy ra thế này? Họ nói như vậy là có ý gì?”“Chính là chuyện cậu nghe thấy, chính là ý mà cậu hiểu đó.” Anh Trương mệt mỏi nằm dài ra ghế sô pha, “Minh Tiêu này, cậu nói thật với anh đi.”Minh Tiêu vẫn có cảm giác không hề chân thực, còn cả chút nôn nóng mơ hồ nữa, “Nói thật gì hả anh?”Anh Trương ngồi bật dậy, giọng điệu có phần nghiêm túc “Cậu leo lên giường Quý tiên sinh à? Giường của Quý tiên sinh mà cậu cũng dám bò lên ư?”Cằm Minh Tiêu cứng đờ, “Em chính là diễn viên vô danh cương trực công chính mà anh dạy dỗ nên đấy, chuyện như vậy anh cho là em làm được sao?”Anh Trương cào cào tóc, lắc đầu, “Cậu không làm được.”Lòng Minh Tiêu tựa như bị mèo cào một cái, nhanh chóng bật lại, “Vậy sao anh còn hỏi?”“Tại anh thấy lạ mà.” Anh Trương thở dài “Sao đột nhiên Quý tiên sinh lại bảo Niệm Hàm dẫn dắt cậu nhỉ? Đây rõ ràng là nhịp điệu muốn lăng xê cậu mà!”Minh Tiêu âm thầm nghĩ, anh tưởng em không cảm thấy kỳ quái chắc? Con mẹ nó em còn nghĩ mình xuyên đến thế giới khác luôn rồi đây này!Anh Trương tiếp tục bảo “Lúc gọi điện thoại cho cậu anh còn đang suy nghĩ, quái, đã được Quý tiên sinh bao dưỡng rồi mà còn đi đóng NPC kiếm sống làm gì?”“Khó trách lúc đó giọng anh khó nghe thế.” Minh Tiêu bật cười “Thì ra là giận em bán thân.”“Aiii!” Anh Trương vỗ đùi một cái thật mạnh, “Không nghĩ ra, thật sự là không nghĩ ra! Ngoại trừ Quý tiên sinh, gần đây nhất cậu có chọc đến nhân vật máu mặt nào không?”Minh Tiêu chăm chú suy nghĩ một lúc lâu, “Em cảm thấy nhân vật máu mặt nhất bên cạnh em chính là anh đó, anh cho em công việc thì em có thể kiếm thêm một chút tiền, anh mà không cho em việc gì thì em cũng chỉ có thể tới các lễ hội đóng vai NPC thôi.”Anh Trương tỏ vẻ áy náy “Anh có lỗi với cậu…”Hai người nhìn nhau không nói gì, một lát sau Minh Tiêu mới hỏi “Thầy Niệm không nói rõ ngọn nguồn với anh sao?”“Nói rồi.” Anh Trương trả lời.Ngọn nguồn’ mà Minh Tiêu ám chỉ chính là người muốn nâng đỡ mình, anh Trương lại hiểu thành công việc sắp xếp cho cậu trong tương lai, nhất thời trở nên hưng phấn, “Niệm Hàm bảo với anh ý của Quý tiên sinh là muốn cậu diễn một trong hai nam chính của bộ phim chuyển thể Mắt Thấy.”Chân Minh Tiêu trượt dài một cái, suýt nữa đạp luôn anh Trương ra khỏi ghế ghế sô pha.“Cái gì cơ?”
Biên tập Kẹo Cứng, Yến Phi LyThể loạiĐam mỹ, hiện đại, đồng thoại giới giải trí, bao dưỡng không theo truyền thống, đôi bên thầm mến, Tiểu túng hóa si hán công x Thành thục thận trọng minh tinh thụ, 1×1, HE~Minh Tiêu chỉ là một diễn viên nhỏ không danh tiếng cho lắm và cùng với người đại diện tràn ngập tình thương như cha luôn một lòng giữ vững tự tôn. Suốt 5 năm trời anh mãi là kẻ vô danh trong giới giải trí, cả ngày làm diễn viên quần chúng, nhận những công việc vụn vặt, thanh xuân sắp vụt qua mà vẫn chưa thấy được chút ánh rạng đông le lói cơ hội vì vậy mà vào sinh nhật lần thứ 23 của mình, Minh Tiêu lặng lẽ khẩn cầu một điều ước Tôi muốn nổi tiếng!Thần tiên trên trời không muốn nói chuyện với anh, thế là quăng cho anh một kim đây, diễn viên nhỏ bé có người đại diện hàng đầu, có quảng cáo hàng hiệu, có phòng nghỉ xa hoa mà chỉ nghệ sĩ hạng A mới được cấp, còn được sắm vai một trong hai nam chính của bộ phim chuyển thể từ tiểu thuyết ăn khách nhất bấy giờ!Nhưng mà Minh Tiêu sắp nổi tiếng rồi lại hết sức khổ não —— rốt cuộc ai mới là kim chủ của anh vậy?Người đại diện? Ảnh đế? Ông chủ? Đạo diễn? Hay nhà sản xuất phim?Rốt cuộc là ai?Kim chủ, cưng ra đây! Tôi bảo đảm không đánh chết…Sai rồi, làm lại!Tôi bảo đảm!Tôi bảo đảm!…Sẽ yêu cậu
kim chủ cưng ra đây